Nhớ những cái tát của mẹ

01:01 |

Những cái tát của mẹ đủ đau để chúng tôi nhận thức được lỗi lầm của mình. Chẳng đứa nào dám khóc trước mặt mẹ, phải chờ mẹ đi khỏi mới òa lên khóc rấm rứt.

Tôi cũng có tuổi thơ như bao đứa trẻ khác, và tất nhiên không ai có một ký ức hoàn hảo về tuổi thơ của mình cả. Tôi cũng vậy, tuổi thơ của tôi chỉ có nước mắt sau những cái tát của mẹ. Ấy vậy mà với tôi bây giờ thì đó lại là quãng thời gian yên bình và hạnh phúc nhất, dù bị đánh đòn tôi cũng cam chịu để được trở lại một lần thôi cũng được.

Trở thành bà mẹ đơn thân với ba đứa con nhỏ thơ dại khi mới 29 tuổi, mẹ tôi đã lăn lộn hết ngọn đồi này đến quả núi kia để hái măng, đốn củi kiếm cái ăn hàng ngày cho ba chị em tôi. Chỉ cần có thứ bỏ vào miệng thôi là qua cơn đói rồi và chị em tôi lập tức nín khóc ngay, chứ đừng nói đến những món ăn ngon.

Mẹ tôi không may mắn sinh ra trong một gia đình đông con ở một vùng quê nghèo nàn, lạc hậu, quanh năm chỉ có cây sắn, củ khoai mà cái đói vẫn cứ hoành hành cả ngôi làng tội nghiệp. Có nhà nghèo khó quá không nuôi nổi con, phải dứt ruột bán một đứa cho người thành phố đế lấy tiền nuôi những đứa khác. Có người ác miệng khuyên mẹ tôi nên bán một đứa đi cho đỡ khổ, nhưng làm sao mẹ tôi làm thế được chứ? Chúng tôi là con của mẹ tôi, mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày cơ mà. Và rồi mẹ đã đánh đổi tất cả để lo cho chúng tôi có cái ăn, cái mặc hàng ngày.


Hoàn cảnh gia đình tôi lúc ấy chẳng khác chị “Chị Dậu” là mấy, nhưng mẹ tôi còn kém may mắn hơn là không có người đàn ông cùng chia sẻ những khó khăn, cực khổ. Một mình mẹ đã phải gồng mình lên chống chọi với cuộc sống hà khắc, mẹ chịu đói, chịu khát, chịu mọi đắng cay khổ cực và những lời đàm tiếu của xã hội để bảo vệ chúng tôi. Chị em tôi lớn lên trong sự bao bọc của mẹ, mẹ là người bản lĩnh, vừa dịu dàng đúng nghĩa như một người mẹ hiền lại vừa nghiêm khắc, nóng tính như một người cha. Mỗi khi chị em tôi bất hòa, cãi nhau là mẹ lại lôi đứa có tội ra tát một cái vào mặt hoặc lấy roi quất vào mông. Những cái tát của mẹ đủ đau đớn để chúng tôi nhận thức được lỗi lầm của mình. Chẳng đứa nào dám khóc trước mặt mẹ, phải chờ mẹ đi khỏi mới òa lên khóc rấm rứt.

Ngày ấy, tôi sợ mẹ lắm, vì mẹ hay đánh đòn. Tôi là đứa con gái ngang bướng từ nhỏ nên thường bị đòn nhiều nhất. Kỳ lạ là mẹ càng đánh tôi thì tôi lại càng không khóc, nhưng tôi biết từ sâu thẳm thâm tâm mẹ đau lắm, đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng ngược lại, tôi là đứa học giỏi nhất nhà, niềm động viên duy nhất đối với mẹ là mỗi lần đi họp phụ huynh, tôi đều nhận được giấy khen và được tuyên dương trước toàn trường. Mẹ tự hào về thành tích học tập của chị em tôi, mẹ hãnh diện với dân làng lắm, đi đến đâu cũng được mọi người khen, niềm hạnh phúc ấy không che giấu được trong đôi mắt của mẹ.

Tôi học giỏi và lại là cán bộ lớp, nhưng lại thường xuyên bị cô giáo nhắc nhở đóng tiền học phí muộn nhất. Tôi xấu hổ vô cùng. Khi ấy, tôi giận mẹ lắm, tại sao chỉ có ba mươi nghìn đồng tiền xây dựng cả năm học thôi, vậy mà mẹ cũng không bao giờ cho tôi đóng đúng thời hạn cả. Tôi xấu hổ với đám bạn trong lớp, tôi bị chúng nó chê cười, mỉa mai đủ kiểu. Chính những tác động vô tình ấy đã khiến tôi trở thành một đứa con gái ích kỷ, vô lễ. Tôi ghét mẹ trong chính thâm tâm của mình, vì mẹ đã làm tôi mất thể diện với bạn bè. Dần dà, tôi trở nên khó tính hơn, hay đòi hỏi mẹ phải thế này, thế kia. Vì tôi học giỏi nên tôi có quyền đòi hỏi, tôi nghĩ thế. Và tất nhiên, mẹ chẳng bao giờ từ chối những yêu cầu của tôi nếu những điều đó liên quan tới việc học.

Tôi ghen tỵ và đố kỵ với chị gái và em trai khi thấy mẹ ưu ái hai người họ hơn. Mẹ nói chị tôi vất vả hơn, phải làm nhiều công việc khác giúp mẹ, còn em tôi thì nó là con trai lại ít tuổi hơn, nên tôi phải nhường nhịn em. Mẹ đã đúng, nhưng cái tính ích kỷ trong lòng mình không cho phép tôi được thoải mái. Tôi luôn hậm hực với chị em của mình, chưa bao giờ tôi cảm thấy yêu thương họ thật sự cả. Tôi sống khép kín hơn và hầu như chẳng bao giờ chịu chia sẻ với ai. Thấy tôi sống trái tính, trái nết, mẹ không hài lòng nên lại lôi tôi ra đánh đòn. Và mỗi lần như vậy tôi lại ghét mẹ, ghét và sợ những trận đòn roi từ mẹ. Tôi cũng xấu hổ với chị và em tôi vì tại sao chỉ mình tôi bị đòn còn họ thì không?

Tôi từng có suy nghĩ muốn bỏ đi thật xa để trốn chạy cái gia đình này, trốn chạy những trận đòn của mẹ tôi và hơn hết là tôi không muốn sống nghèo khổ như thế. Chính vì sự bần hàn, thiếu thốn lúc bấy giờ nên tôi mới sinh ra cái tính ích kỷ và những suy nghĩ tiêu cực khác.

Rồi cũng có một ngày tôi được toại nguyện với ước muốn của mình. Năm lớp 10 tôi chuyển lên thành phố học và ở trọ cách nhà 30 km, mỗi tháng chỉ phải về nhà một lần xin trợ cấp từ mẹ hoặc mẹ nhờ người trở lên thăm tôi. Lúc này gia cảnh nhà tôi cũng chẳng khá hơn là bao, bởi chị gái đang học đại học ở Hà Nội, còn em trai tôi cũng đã học lớp 8. Một mình mẹ cáng đáng việc ruộng đồng, nương rẫy, làm thuê làm mướn để hàng tháng có tiền gửi cho chị em tôi đóng học và sinh hoạt.

Mẹ là thế, chịu bao cơ cực cũng chẳng bao giờ hé môi tham vãn một lời nào. Mẹ không chỉ là người sinh ra chị em tôi, mà còn là người dìu dắt chúng tôi bước qua những thăng trầm của cuộc sống. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, mẹ cũng luôn sát cánh bên chúng tôi, là niềm động viên tốt nhất cho chị em tôi vững bước vào đời.

Khi đã đến tuổi trưởng thành, mẹ không còn dùng đòn roi để trừng phạt chị em tôi nữa, thay vào đó là những lời động viên, khuyên bảo nhẹ nhàng đầy nhân văn mà ở trường lớp thầy cô chưa từng truyền tải cho tôi. Tôi dần thay đổi suy nghĩ và lối sống của mình, tôi thấy nhớ mẹ hàng đêm và cảm thấy vô cùng có lỗi với mẹ vì đã từng sống ích kỷ. Có lần vì nhớ mẹ quá, tôi đạp hơn 40 km đường quốc lộ và hơn 7 km đường đất để về nhà bằng chiếc xe đạp mini cũ. Chiếc xe này mẹ xin được của một người chị họ, và đó cũng là món quà lớn nhất mẹ tặng khi tôi bước chân vào học cấp 3.

Về đến nhà, tôi nhìn mẹ đang hì hụi nấu cơm trong bếp, ánh sáng lập lòe của chiếc bóng đèn sợi đốt 25W hòa lẫn vào những làn khói bếp đang lan tỏa khắp căn nhà lá, bóng dáng mẹ tôi lu mờ trong màu ánh sáng yếu ớt ấy. Mẹ quay lại nhìn thấy tôi và nở nụ cười rạng rỡ, mẹ nói “chờ con về mẹ mới dám bắt gà thịt đấy”. Mẹ vừa đưa bàn tay lem luốc lên dụi dụi lại đôi mắt đang nhòe đi vì khói bếp vừa tươi cười nói với tôi. Tôi vốn là đứa lì lợm, dù trong lòng xúc động lắm, chỉ muốn ào tới ôm lấy mẹ mà khóc thôi. Vì nhớ mẹ nên tôi mới đạp xe về mà và đã tôi vượt cả đoạn đường đồi núi hoang vắng để về đây gặp mẹ. Vậy mà giây phút ấy, tôi chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ quan sát mẹ một cách lặng lẽ.

Ngày tôi đi, mẹ móc trong túi áo ra đếm được ba mươi hai nghìn đồng lẽ, rồi dúi vào tay tôi và nói “Tuần này mẹ chỉ có bằng này thôi, con cầm lấy tiêu tạm rồi mẹ lại gửi lên sau cho”. Tôi ngậm ngùi cầm nắm tiền lẻ vẫn nguyên trạng nhàu nhĩ nhét vội vào túi sách, rồi dắt xe quay mặt đi. Nước mắt tôi rơi, con đường phía trước bỗng trở nên mờ ảo không nhìn thấy rõ. Giây phút ấy tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, tôi sợ sẽ bật khóc ngay tức khắc và mẹ sẽ lại phải suy nghĩ về tôi.

Sự dịu dàng, vỗ về của mẹ đã cảm hóa con người tôi, đã dạy cho tôi biết bao bài học đắt giá về tình mẫu tử. Ngay cả khi tôi đã trở thành một người thành đạt với công việc của mình, mẹ vẫn giữ nguyên sự dịu dàng và lòng bao dung ấy. Tôi thèm muốn và khát khao lắm được trở lại những ngày bị mẹ đánh đòn, bị la mắng. Vì chỉ những ngày tháng ấy, tôi mới thực sự được sống bên mẹ, được cùng mẹ trải qua những khó khăn, đói khát hàng ngày. Mẹ đã cho chị em tôi cuộc đời, một cuộc đời đúng nghĩa và ý nghĩa, nhưng tiếc rằng chúng tôi lại không thể ở gần mẹ hơn được. Vì cuộc sống, vì sự nghiệp mà bốn mẹ con bốn nơi khác nhau, chỉ có ngày lễ Tết mới có dịp đoàn tụ bên nhau được dăm ba ngày, rồi lại mỗi đứa một nơi lên đường và xa mẹ.

Chưa một lần tôi nói “con yêu mẹ”, nhưng từ sâu thẳm lòng mình, mẹ đã là một thần tượng duy nhất của lòng tôi. Cảm ơn những cái tát của mẹ và cảm ơn cả sự dịu dàng bao dung của mẹ đã cho tôi có được ngày hôm nay. Tôi chỉ mong có một ngày được về sống bên mẹ, bình yên, nhẹ nhàng và ấm áp với căn nhà lá ở vùng núi xa xôi ấy - nơi tôi có mẹ.

Nguyễn Như Tâm
Read more…

Hãy hát đi, Ve con!

16:37 |

Mỗi năm đến hè, dân cư loài Ve vẫn hay thường tổ chức cuộc thi giọng ca hay. Ai thắng cuộc sẽ được trao giải "Micrô vàng mùa hè", đây cũng là giải thưởng danh giá nhất, chứng tỏ đẳng cấp chuyên nghiệp của cá nhân thí sinh tham dự nói riêng và cộng đồng dân cư nơi chú Ve ấy sống nói chung.

Do đó, khi thời tiết rục rịch sang mùa cũng là lúc các chú Ve sầu nô nức tập dợt để đến ngày thi tranh tài cùng nhau. Nhưng năm nay cơ cấu giải thưởng có khác chút, thể thức thi cũng khác luôn. Năm nay, từng khu phố Ve thi với nhau chứ không phải tự cá nhân ai muốn thi thì thi. Giải thưởng này nhằm tôn vinh hợp âm mùa hè đặc trưng của cộng đồng Ve.


Cuộc thi được diễn ra với qui mô thật to lớn và nhộn nhịp hẳn, đi đâu cũng nghe xôn xao bàn tán về cuộc thi. Năm nay ban giám khảo đã cho từng khu phố Ve bốc thăm để thi đấu. Ve cây nhãn sẽ thi với Ve cây bàng, Ve cây phượng thi với Ve cây bã đậu, Ve cây me sẽ thi cùng với Ve cây chùm ruột…

Cuộc thi diễn ra sôi nổi suốt mấy ngày liền, ngày nào mọi người cũng nghe ra rả những âm thanh náo động cả một khoảng trời. Hôm thì nghe ầm ào phát ra từ cây phượng, hôm lại lao xao phía cây chùm ruột… Những dàn hợp âm ấy vang lên lanh lảnh, inh ói, nhặng xị cả một khoảng không mùa hè.

Nhưng mùa hè thì hay có mưa. Mà hổng mưa sao gọi là hè được. Thế là, xảy ra một chuyện thật đáng tiếc cho khu phố Ve cây bàng.

Khu phố Ve cây bàng có anh Ve lửa. Gọi anh là Ve lửa vì trên lưng anh có vệt sọc màu lửa. Bữa trước đội Ve cây bàng của anh đã xuất sắc qua được vòng bán kết, và đang chờ ngày thi trận chung kết quyết định. Từ bữa đó, chiều nào anh cũng ra sức luyện tập để chuẩn bị cho buổi biểu diễn cuối cùng. Anh siêng năng, cần mẫn tập luyện, quyết chí phải cùng với khu phố mình đoạt lấy giải nhất. Cả những chiều mưa anh cũng chẳng bỏ tập bao giờ. Cố sức quá, thế là anh ốm. Ban đầu anh nghĩ anh chỉ ốm thường thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Nhưng qua hôm sau thì anh không thể nhấc nổi cánh của mình lên, dù cố gắng cách mấy anh cũng chẳng hát nổi một câu nào cả. Tự dưng anh thấy buồn quá chừng, thấy sao mà chán hết mọi sự. Không chán sao được, cố gắng quá, hy vọng quá mà tự nhiên cái bệnh hà. Anh Ve lửa buồn hiu buồn hắt. Làm kiếp Ve sầu mà bảo anh không thể biểu diễn thì chi bằng làm… con gì khác đi chứ làm Ve làm gì.

Cư dân Ve cây bàng biết tin anh bị ốm, mọi người kéo đến hỏi thăm anh, khuyên anh dưỡng sức cho mau khỏe. Nhưng mà coi bộ anh Ve lửa hổng khỏe kịp rồi. Giờ, cứ nhấc cánh lên là anh ho sù sụ à.

Ngày thi đấu gần kề rồi, bệnh anh Ve lửa có giảm thì cũng giảm xíu xiu à, khỏe lên chút, nhưng mà nói chuyện thì vẫn còn thều thào thều thào chớ nói gì là hát hò. Chẳng ai bảo ai, Ve cây bàng bèn phải tìm một anh Ve khác thay thế anh Ve lửa thôi. Mà khổ nỗi, cũng chẳng còn ai có thể thay thế cả. Đây là cuộc thi tập thể, các chú Ve đều thi hết rồi, đội hình biểu diễn không thể vắng mặt anh Ve lửa được. Các chú Ve khu phố cây bàng bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ lại bỏ cuộc, đã qua được vòng bán kết rồi mà. Chút xíu nữa thôi, là có cơ hội giành cái micrô vàng mùa hè rồi. Tội tình gì mà phải bỏ cuộc! Mọi người bối rối quá đi, lo lắng quá đi. Cả ngày cả đêm cứ cãi nhau inh ỏi xem phải tính thế nào đây.

Gần nhà anh Ve lửa có chú Ve con. Ve con bé xí xi (thì Ve… con mà). Bình thường chú không quan tâm đến hội hè, đình đám lắm vì chú nghĩ cuộc thi ấy là của người lớn, chú không thèm quan tâm làm gì (quan tâm cũng đâu được đi thi đâu). Ngày nào chú cũng rong chơi cùng bạn Dế cơm và bạn Bươm bướm xinh xinh thôi. Bữa nọ, đang nhức đầu vì cứ mãi suy nghĩ đến cuộc thi, anh Ve lửa thấy bức bối quá, nằm trên giường bệnh mà cứ nghĩ ngợi kiểu này hoài chắc… xụi luôn quá, anh muốn thử đi dạo quanh vườn nhà cho thoải mái chút, vận động chút cho khỏe. Anh đứng tựa cửa hàng rào nhìn mặt trời buổi chiều lặng dần. Ve lửa cố tạo ra một hợp âm hòa cùng thiên nhiên, nhưng không gian im lặng và anh biết mình còn phải dưỡng bệnh dài dài. Anh ngồi nghĩ mông lung, anh thấy chú Ve con đang lào xào đùa giỡn với dế cơm và bươm bướm. Anh nghe tiếng Dế cơm rủ một đứa bạn nào đấy, khi đứa bạn Dế xuất hiện, nó lại réc lên inh ỏi khiến cho chú Ve con giật cả mình . Chú Ve con liền vang lên những tiếng èo èo vui tai lắm. Anh Ve lửa cười thầm, rõ là con nít, cũng chỉ là mới vỡ giọng thôi. Anh lắc đầu và cười, rồi anh khẽ nói:

- Ve con này, con không thể gáy như bạn dế được đâu.

Ve con nhìn anh và nói:

- Con đâu cần phải gáy như bạn dế đâu, con đang cho bạn ấy biết, con cũng có khả năng như bạn ấy chớ bộ!

Ve lửa khuyên răn:

- Con cần tập luyện, chứ con cứ phát ra những tiếng è è ấy nghe mắc cười lắm .

Ve lửa nói xong, nghĩ chắc tụi nhỏ sẽ im lặng chấp nhận lời nhận xét của mình. Nhưng cậu Dế cơm nói:

- Tiếng è è đâu có sao đâu nè, bọn cháu thích là được rồi. Chú không thấy là âm thanh này nghe hay hay lắm sao!

Bây giò Ve lửa bắt đầu chú ý hơn đến tiếng è è của Ve con. Tự nhiên Ve lửa như phát hiện ra điều gì đó, chạy một mạch sang nhà trưởng nhóm biểu diễn, chẳng mấy chốc cả đòan biểu diễn đến tập trung trứơc sân nhà Ve con. Họ yêu câu Ve con hát lại cho họ nghe, sau đó là những tiếng phê bình, nhận xét . Đêm ấy cả khu vực cây Bàng tự nhiên xôn xao khó hiểu lắm.

Trưa hôm sau, trận chung kết bắt đầu trong sự nô nức háo hức của cộng đồng họ Ve. Không khí buổi trưa ấy căng thẳng và gây cấn biết chừng nào. Hôm nay Ve cây bàng thi đấu bằng sự cổ vũ nhiệt tình của cư dân Ve, chắc vị họ biết trước một đội đương kim vô định như Ve cây phượng, trận đấu này đáng giá biết bao nhiêu. Sau khi đội hình được dàn ra, các nhạc công hai đội bắt đầu tranh nhau từng giai điệu, từng âm thanh, từng tiết tấu. Bên nào cũng cố sức chơi hết khả năng của mình, Ve cây phượng vẫn giữ phong thái ung dung, tự tin của một nhà vô địch. Riêng đội Ve cây bàng, hợp âm của họ ban đầu hùng hồn, lúc sau lại như trầm lắng xuống, rồi vang lên những tràng è è pha lẫn những tiếng phụ họa của các nhạc công, làm sân khấu như vỡ ra. Bản nhạc hôm nay có gì đó kỳ lạ mà thu hút quá. Chú Ve con xuất hiện giữa các anh Ve, ban đầu hơi khớp (toàn là người lớn không mà) nhưng rồi chú tự tin lên, và rồi chú hát è è bằng tất say mê. Khán giả bắt đầu hét lên: "Hát đi nào Ve con, hát nào!".

Buổi biểu diễn ấy được kết thúc bằng một tràng cổ vũ cũng… è è từ khán giả. Đương nhiên rằng, giải thưởng năm nay thuôc về Ve cây bàng với dàn hợp âm cực kì độc đáo ấy. Chú Ve con hôm ấy cũng thấy tự hào lắm lắm, ai dè đâu mình lại được giải.

Về phần anh Ve lửa, anh nói với mọi người rằng, tiếng è è đấy có nghĩa lắm. Hợp âm Ve vang lên bao nhiêu thì tiếng è è vang đệm theo, nhắc nhở một mùa hè hè hè đã về rồi đấy. Micrô vàng năm này là hợp âm từ chú Ve con với những tiếng è è è, gọi hè đang về, gần gũi và rộn rã tiếng Ve.

Chẳng có lý do gì lại không trao giải cho một chú Ve con biết gọi hè hè hè cả!


o O o


Bạn thân mến!

Có khi, người ta chẳng cần biết bạn là ai, chẳng cần biết khả năng của bạn là đến đâu, người ta chỉ chú ý xem bạn đang làm gì và làm với thái độ thế nào... Vì vậy, một lúc nào đó, bạn hãy thử đặt mình vào vai một chú Ve, để gọi một mùa hè bằng tất cả sự say sưa mà xem.

Làm công việc gì đâu có quan trọng, quan trọng là thái độ mà ta làm công việc đó kìa.
Read more…

Món quà năm mới

14:46 |

Một ngày nọ, hai cậu bé đang chơi đùa thì một bà tiên xuất hiện trước mặt và nói: “Ta tặng cho các cháu món quà năm mới”

Bà trao cho mỗi đứa một gói quà và biến mất.

Carl và Philip mở những gói quà ra và thấy trong đó là những quyển sách xinh đẹp, những trang giấy trắng tinh như tuyết khi lật trang đầu tiên.

Nhiều tháng trôi qua, bà tiên lại đến và nói “Ta đã cho các cháu mỗi đứa một quyển sách, bây giờ ta sẽ mang về lại để trả cho Thần Thời Gian, đó là người đã gởi những quyển sách này đến cho các cháu”

“Cháu không thể giữ quyển sách này lâu hơn một chút sao? Philip hỏi. “Cháu sẽ khó nhớ đến nó sau này. Cháu muốn vẽ một cái gì đó lên trang cuối cùng.

“Không, ” bà tiên nói, “Ta phải lấy nó đi với nguyên trạng như thế.

“Cháu ước gì cháu có thể nhìn hết cuốn của cháu một lần” Carl nói, “Cháu chỉ được xem mỗi lần có một trang, bởi vì khi tờ giấy lật qua nó dính chặt thật nhanh và cháu không thể nào mở hơn một trang mỗi ngày”.

“Các cháu hãy nhìn lại quyển sách của mình đi” bà tiên đáp và thắp cho chúng hai ngọn đèn nhỏ, bằng ánh sáng ấy chúng đã xem được những trang sách khi bà tiên lật qua.

Những cậu bé xem và ngạc nhiên tự hỏi, đây có phải chính là cuốn sách đẹp mà bà đã cho chúng cách đây một năm không? Nơi những trang sạch sẽ trắng tinh và đẹp như tuyết khi lần đầu tiên chúng lật ra giờ đây lại là một trang với những vết hoen ố xấu xí và vết cào xước trên đó; trong khi chính trang kế tiếp lại có một bức tranh nhỏ nhắn đáng yêu. Một vài trang được trang trí với những màu sắc óng ánh lộng lẫy, những trang khác là những bông hoa xinh đẹp. Và còn có những trang với một chiếc cầu vồng rực sáng trang nhã. Tuy nhiên ngay cả trên những trang đẹp đẽ nhất cũng có những vết hoen và vết cào xước xấu xí.

Cuối cùng Carl và Philip ngước lên nhìn bà tiên

“Ai đã làm như thế này? ” Chúng cùng hỏi. “Mỗi trang đều trắng và đẹp khi chúng cháu lật ra; nhưng giờ đây thì không còn một trang trắng nào trong toàn bộ quyển sách”

“Ta sẽ giảng giải những bức tranh cho các cháu” bà tiên nói và mỉm cười nhìn hai đứa.

“Xem nào Philip, những chùm hoa hồng tươi tắn trên trang này là khi cháu để cho em bé chơi đồ chơi của cháu; và con chim xinh đẹp này, nó trông như thể đang hót bằng tất cả trái tim, sẽ không bao giờ xuất hiện trên trang này nếu cháu không cố ngoan ngoãn và vui vẻ trong ngày mà thay vào đó là cãi cọ, càu nhàu”

“Nhưng cái gì đã làm những vết đốm như thế này? Philip hỏi.

“Ðiều đó đã xảy ra khi một ngày nào đó cháu nói một điều giả dối, và đây là khi cháu không quan tâm nghe lời mẹ. Tất cả những vết hoen và vết trầy xước trông rất xấu xí, đều cùng có trong sách của cháu và Carl, được hình thành khi các cháu quá nghịch ngợm. Mỗi điều xinh đẹp trong quyển sách này sẽ đến khi các cháu làm điều tốt đẹp”

“Oà, giá mà chúng cháu có thể có lại cuốn sách lần nữa” Carl và Philip cùng nói

“Ðiều đó thì không thể được” bà tiên đáp ” Hãy nhìn xem! Những quyển sách này đã được ghi ngày tháng cho mỗi năm. Và bây giờ chúng phải trở về hộp sách của Thần Thời Gian, nhưng ta sẽ mang đến cho các cháu một quyển sách mới. Có lẽ các cháu có thể làm cho những cuốn sách này tươi đẹp hơn nhưng cuốn kia”

Nói xong bà tiên biến mất, nhưng trong tay mỗi cậu bé là một quyển sách mới được mở ở trang đầu tiên. Trên gáy sách ghi dòng chữ màu vàng: “Dành cho Năm Mới”


Nhị Tường dịch
Read more…

Đừng dập tắt ngọn nến của con

13:58 |

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, người cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.


Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: ” Tại sao nến của con lại không cháy?”. Bé gái đã đáp rằng: ” Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười. Đừng bao giờ để nước mắt che mờ con đường bạn đang bước đi…

st
Read more…

Truyện mới