Truyện cổ tích thế giới : Lão Hà Tiện

15:44 |
Ngày xửa ngày xưa, có một lão hà tiện yêu tiền hơn yêu cuộc sống của mình. Ông ta có một đữa con mười tuổi và rất nhiều nô bộc trong nhà. Lão hà tiện thấy của mình cứ ra ra vào vào, trong lòng rất lo lắng. Hắn nghĩ, nếu nô bộc lấy cắp đồ đạc của mình mà mình không biết thì rõ ràng là đã mất quá nhiều!


Lão hà tiện liền đuổi việc tất cả nô bộc trong nhà, bán cả nhà, đổi toàn bộ tài sản của mình thành vàng và chôn xuống đất. Hắn và đứa con trai ở trong hai căn phòng nhỏ, sống cuộc sống bình thường như những người khác. Không lâu sau đó, lão hà tiện lại có nỗi khổ khác, lão e rằng tiền vàng mà mình chôn dưới đất sẽ bị ai đó phát hiện ra. Thế là ngày nào lão cũng đào tiền vàng lêu kiểm tra, chỉ khi tận mắt nhìn thấy những đồng tiền vàng óng lão mới yên tâm.
Hành động kỳ quặc ccó của lão hà tiện khiến mọi người chú ý, đặc biệt là người chăn cừu hàng xóm. Có một hôm, lão hà tiện lại đến chỗ giấu vàng, đảo mắt nhìn quanh thấy không có ai mới dám nhẹ nhàng đào hòm tiền vàng lên, đếm đi đếm lại, sau đó lại chôn vào chỗ cũ, yên tâm về nhà. Người chăn cừu nấp đằng sau một cái cây đã nhìn thấy tất cả. Thế là anh liền đến chỗ lão hà tiện chôn hòm tiền vàng, đào lên và mang chia cho những người nghèo trong làng.
Ngày hôm sau, lão hà tiện lại đến chỗ chôn tiền vàng kiểm tra, khi phát hiện ra tiền vàng không còn nữa, liền ôm mặt khóc rưng rức. Có người thấy vẻ đau khổ của lão hà tiện liền hỏi nguyên do và an ủi:
– Ông đừng buồn nữa, tiền vàng tuy là của ông, nhưng từ trước đến nay ông chưa dùng gì đến nó, như vậy còn có ý nghĩa gì nữa? Bây giờ tuy không còn tiền nữa, nhưng nếu tiền có thể phát huy được tác dụng của nó, thì ông cũng nên cảm thấy vui mừng thay nó chứ, phải không?
Read more…

Truyện Cổ Tích : Chú thỏ tinh khôn

15:59 |
Trong khu rừng nọ có một chú thỏ, ngày kia khi nó đang thảnh thơi nằm ngủ ở dưới gốc sung. Đột nhiên có quả sung chín từ trên cây rới xuống đánh một cái bốp ngay giữa đầu.

Được tiếng nhát gan từ nhỏ, nó giật mình lập tức chồm dậy mà chạy bán sống bán chết. Trên đường thỏ chạy thì gặp hổ. Hổ thấy thế bèn cản thỏ lại hỏi. Thấy vậy thỏ bèn trợn mắt mà nói:

– Còn không chạy mau, chết đến nơi bây giờ. Đất sụt ầm ầm dưới chân rồi kìa… Mau chạy đi…

Nghe thỏ nói thì hổ sợ lắm, nó cũng chẳng hỏi thêm gì mà co giò chạy theo phía sau. Thỏ chạy như mây bay, như gió cuốn, hổ phì phò chạy theo sau, chạy đến đứt hơi mà vẫn không sao bắt kịp thỏ cho được.

Thấy cảnh này Thần Gió không nhịn được cười mà nói:

– Hổ kia, mày rõ to xác mà lại để con thỏ nhãi lừa. Đất có sụt đâu, sao lại phải chạy như chối chết thế.

Nghe Thần Gió nói vậy thì hổ tức lắm, một mạch nuôi giận đi tìm thỏ để trả thù cho bằng được mới hả giận. Khi đến gặp thỏ, thỏ vẫn bình tĩnh như không bảo hổ rằng:

– Dù bác có ăn thịt cháu thì cũng không sao bác hổ ạ. Nhưng vừa nãy tất cả muôn loài trong rừng đều đồng ý tôn cháu làm vua rừng rồi. Từ nay bác cũng phải giống như mọi người, coi cháu chính là vua. Nếu còn chưa tin, bây giờ bác hãy cõng cháu đi một vòng xem có ai là không sợ uy nghiêm của cháu không. Nếu cháu nói sai thì bác ăn thịt cháu vẫn chưa muộn.



Truyện cổ tích: Chú thỏ tinh khôn

Hổ ngu ngốc tin lời, bèn cõng thỏ dạo một vòng xung quanh rừng. Quả nhiên đi đến đâu thì muông thú đều sợ hãi mà bỏ chạy hết. Bọn chúng là vì sợ hổ nên mới chạy, còn hổ ngờ nghệch cứ nghĩ chúng do sợ oai của thỏ mà chạy.

Cho đến tận lúc ấy thỏ mới vênh mặt lên quát hổ:

– Giờ thì ngươi rõ chưa hả? Trăm loài sống nơi đây đều phải sợ ta. Vậy mà ngươi dám láo xược với ta. Lần này nể tình ngươi chưa biết chuyện nên ta tha, nhưng lần sau thì ta sẽ trị tội không tha, nghe chưa?…

Hổ sợ quá liền vâng lời, sau đó cụp đuôi chạy mất.

Lừa được hổ, thỏ ta cũng nhanh chóng chạy trốn, nhưng bụng lại réo đói, nó muốn quay lại bãi cỏ non cạnh bờ suối. Nhưng lúc định phóng ra đấy thì nó chợt nhớ ra lần trước mình đã lừa lão cá sấu, vì thế nó sợ cá sấu sẽ xé xác nếu nhìn thấy nó ở đó.

Sợ cá sấu quá, không còn cách nào nên thỏ đành ở lại trong rừng gặm đám cỏ vừa khô lại vừa già. Nhai một lúc thì đau cả quai hàm, chán quá nên thỏ tự an ủi mình rằng có thể lão cá sấu kia đã quên hết chuyện cũ rồi

Khi thỏ ra đến bờ suối, nó trông thấy cá sấu vẫn đang bận ngủ không bận tâm đến nó. Vì vậy nó càng an tâm rằng cá sấu quả thực không nhớ chuyện bị nó lừa ngày trước nữa.

Không ngờ lão cá sấu mưu mô, nó giả vờ ngủ là để đánh lừa thỏ, đợi khi thỏ tới gần liền ngoác mồm ra đớp gọn. Bây giờ chỉ cần nuốt ực cái thì con thỏ tinh ranh kia sẽ trôi thẳng xuống dạ dày của lão cá sấu.

Sợ hãi quá nên thở mới hỏi:

– Bác cá sấu này, bác ăn thịt cháu thì làm ơn nhanh nhanh tí, chứ bác cứ ngậm mãi thế này làm cháu rất sợ đấy.

Nghe thỏ trong miệng mình nói sợ, cá sấu vui vẻ lắm, nó mím miệng mà cười:

– Hút… hút… hút… mày biết sợ chưa? Ta cho mày phải sợ chết khiếp… rồi mới nuốt xuống dưới bụng tao… hút… hút… hút…

Không khó để thỏ nhận ra rằng vì muốn giữ chặt nó trong mồm, mà mõm cá sấu lại rất dài nên cá sấu chỉ có thể cười hút… hút… mà thôi. Biết thế nên thỏ ta đắc chí cười to:

Ha… ha… ha… mắc cười chết mất… mắc cười chết mất… cá sấu bị ngọng nên cứ kêu hút… hút… mãi thì ta làm sao sợ cho được. Nếu muốn ta sợ thì mày phải cười to ha… ha… ha chứ. Mày làm tao buồn cười chết mất.

Cá sấu nghe vậy giận lắm, nó quát lớn:

– Tao không có ngọng… thằng ranh thỏ… dựng lỗ tai lên nghe giọng cười của ta đây… ha… ha… ha…

Vì cười ha ha mà cá sấy phải ngoác rộng cái mõm dài của mình ra. Nhân cơ hội đó thỏ nhảy vụt ra ngoài. Chạy khá xa nó bèn quay lại cười vào mặt cá sấu rồi dạy:

– Lão cá sấu vừa xấu xí vừa ngu si kia… Nghe này… hễ có ngậm đồ ăn trong miệng thì đừng có mà cười ha ha hiểu chưa…

Nói xong thỏ ta chạy một mạch vào rừng trốn biệt.
Read more…

Truyện cổ tích thế giới: Sự tích hoa hồng

10:24 |

Rất lâu trước kia, ở một vương quốc tận cuối phương trời xa phía bên kia khu rừng rậm rạp. Cuộc sống nơi đây vô cùng yên bình và hạnh phúc sau thời gian dài đấu tranh triền miên giành lại quyền tự do. Vị anh hùng đã đứng lên lãnh đạo nhân dân của vương quốc trong cuộc chiến đó đã được suy tôn lên làm vị vua đầu tiên của quốc gia này.
Nhưng sau khi kết thúc thời gian dài chinh chiến, người dân nơi đây chỉ biết an nhàn hưởng thái bình, sống chỉ lo cho lợi ích của bản thân. Không ngoại lệ, vị hoàng đế kia bị hào quang của quyền lực cùng địa vị làm mờ mắt, chỉ lo ngồi cao ăn chơi sa đọa, ông quên luôn cả việc chăm lo cho cuộc sống của dân chúng.
Bọn tham quan trong chiều vì muốn khiến nhà vua ngày càng bỏ bê triều chính, bọn chúng lập mưu đưa lên cho ông ta một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần và xúi giục ông lập người đó làm hoàng hậu.

Tuy nhiên, người thiếu nữ này không làm theo lời xúi bẩy của bọn quan tham, khi trở thành hoàng hậu, nàng luôn bên cạnh khuyên bảo nhà vua và giúp đỡ nhà vua chăm lo triều đình và quan tâm đến dân chúng. Vì vậy bọn tham quan vô cùng căm ghét nàng, dù vậy chúng cũng không thể làm gì được vì nhà vua vô cùng thương yêu nàng.
Truyện cổ tích sự tích hoa hồng



Đến một ngày kia, hoàng hậu sinh được một bé trai kháu khỉnh và đáng yêu. Có điều lạ là cơ thể của nó trong suốt như pha lê, có thể nhìn rõ từng mạch máu, đường gân và trái tim.
Nhân cơ hội này, lũ tham quan liền bên cạnh dèm pha nói hoàng hậu là phù thủy và truyền tin khắp nơi trong nước. Chịu áp lực nặng nề từ quân thần cùng người dân, nhà vua cuối cùng đã hạ lệnh phế truất ngôi vị hoàng hậu, và đuổi nàng cùng đứa bé trai kỳ lạ ra khỏi hoàng cung.
Hoàng hậu bất lực trước hoàn cảnh, nàng liền đem theo con nhỏ rời bỏ hoàng cung, trở thành một thường dân lang bạt. Nhưng nàng cùng con mình đi tới đâu cũng đều bị dân chúng chửi bới, xua đuổi thậm chí nàng còn bị đánh đập thậm tệ. Mặc dù vậy, nàng vẫn cố gắng bao bọc cho con trai khỏi mọi tổn thương từ bên ngoài.
Mang theo bao vết thương nặng nhẹ trên người, hoàng hậu bế theo con trai đi đến tận khu rừng già, sau đó vì kiệt sức mà ngã xuống. Nàng nhìn đứa con thơ mới ra đời chưa được bao lâu, dù biết mình không trụ được bao lâu, nhưng không biết làm thế nào, nàng đau đớn đưa tay vuốt ve con trai một chút rồi chết.
Mẹ chết, đứa bé bơ vơ giữa rừng già, nó đói nên khóc thét lên. Thượng đế trên trời nghe được tiếng khóc thương tâm của đứa trẻ, người động lòng bèn ngó xuống dưới trần gian. Gặp cảnh tượng đó, người vô cùng tức giận trước lòng dạ độc ác của người dân nơi vương quốc đó. Vì thế ngài liền sai người xuống đưa đứa trẻ đáng thương vào tận rừng sâu và nuôi nó lớn trong tình thương của thiên nhiên và muôn loài.
Thượng đế sau đó còn ban xuống vương quốc kia lời nguyền làm cho toàn dân đều bị mọc gai nhọn khắp người để cả đời không ai gần gũi được với ai cho đến khi họ biết yêu thương lẫn nhau.
Từ ngày đó, tại vương quốc này, từ nhà vua cho tới tôi tớ, cùng toàn bộ dân chúng đều mang trên mình một lớp gai sắc nhọn. Nhưng dù vậy bọn họ vẫn cứ sống ích kỉ như trước, vì lợi ích của bản thân mà bằng lòng trả giá và chấp nhận sự cô đơn ám ảnh suốt đời.
Không lâu sau đó, một quốc gia láng giềng nghe được tin rằng vương quốc này đang dần yếu thế, liền đem quân đội tới xâm lược. Quân địch tràn vào vương quốc, nhưng toàn dân không ai dám đứng ra bảo vệ quốc gia của mình, mỗi người đều lo sợ mà trốn tránh nghĩa vụ của một công dân.
Nhà vua tuổi cũng đã cao, sức khỏe cũng yếu, nhưng vì bị đám bầy tôi ham sống sợ chết dùng áp lực đẩy ra nơi chiến trường. Không địch nổi sức mạnh to lớn của quân địch, nhà vua nhanh chóng thất bại. Khi ông ta trở lại cung điện mới hay tin lũ bầy tôi của mình đã đem hoàng thành dâng không cho giặc.
Quá tức giận, nhà vua liều mình công thành nhưng sau cùng vẫn thất bại, không những thế, ông ta còn bị trúng một mũi tên tẩm thuốc độc. May mắn là một đám quân trong thành đã liều mình cứu nhà vua ra khỏi cơn mưa tên rồi hộ tống ông chạy trốn vào tận rừng hoang.

Nhìn cảnh đám tàn quân kẻ chết người bị thương la liệt chung quanh, lúc này nhà vua mới nhớ tới vị hoàng hậu của mình, ông vô cùng hối hận vì khi trước đã không nghe lời khuyên răn của vợ. Rồi ông lại nhớ tới đứa con trai đáng thương đã bị ông bỏ rơi khi trước. Sau đó nhà vua đổ bệnh vì vết thương trở nặng.
Quân địch vẫn một mực vây khốn ngoài bìa rừng, bên trong thì đám binh sĩ còn lại quyết tử thủ, nhất định không chịu thỏa hiệp với quân thù. Cùng lúc đó, nhà vua cũng tích cực lập chiến khu trong rừng để luyện binh dàn trận.
Thời gian qua đi, người dân chịu sự áp bức bóc lột khắc nghiệt của quân xâm lược, đồng thời nghe đồn về quốc gia huyền bí tận sâu trong khu rừng kia. Họ bắt đầu trốn vào rừng.
Read more…

Thỏ và Nhím

16:05 |

Hạnh Nguyễn


Gia đình Nhím và gia đình Thỏ sống gần cạnh nhau bên cạnh một con suối nhỏ.

Nhím và Thỏ cùng lớn lên bên nhau, ngày ngày sống cạnh nhau nhưng mà lại hổng chơi với nhau.

Gia đình Nhím thì cho rằng: "Bọn thỏ là lũ ẻo lả, lông lá mướt mượt, tối ngày cứ gặm cà rốt! Nhìn mắc ghét!"

Gia đình Thỏ thì cho rằng: "Cái bọn Nhím thật thô kệch gì đâu, người toàn gai góc, gần gũi tụi nó là cứ mà sợ bị gai đâm vào người. Người gì mà nhìn hổng ưa nổi, hổng thấy có chút gì thân thiện là làm sao!".

Làm hàng xóm, ở cạnh nhau, vậy mà Thỏ và Nhím – hai gia đình hổng ưa nhau chút nào, cũng chẳng mấy khi qua lại trò chuyện như những xóm giềng bình thường khác. Tóm lại là mạnh nhà ai kẻ ấy ở, chả can hệ gì đến nhau. Mà nhiều khi cũng lạ, nhìn cái mặt nhau mà hổng ưa nổi thì dọn đi quách cho rồi chớ ở gần nhau làm gì cho bực mình kìa?



Hỏi ra mới biết, nhà Thỏ thì muốn nhà Nhím dọn đi, nhà Nhím thì muốn nhà Thỏ dọn đi. Cả hai nhà đều muốn ở lại và muốn hàng xóm của mình là kẻ ra đi (Đúng rồi, sao tự nhiên mình phải đi kìa, tụi nó đi mới đúng chớ!). Rốt cuộc, chẳng bên nào chịu bên nào, cứ thế mà cành nanh lẫn nhau. Nhà này hông ưa nhà kia, rồi đâm ra lũ Thỏ con, Nhím con cũng chẳng ưa gì nhau luôn.

Cùng học chung một lớp nhưng Thỏ lại tự tin hơn hẳn Nhím. Nhím cô đơn lắm vì ai cũng "ngại" chơi cùng Nhím, chơi chung nhỡ chẳng may bị Nhím làm bị đau thì sao. Còn Thỏ thì khác. Thỏ đáng yêu, dễ thương, lông lại mịn màng mềm mại. Lại có đôi mắt đẹp nữa chớ, ai nhìn mà hổng thích được. Ngày nào đi học, bọn trong lớp cũng so sánh Nhím và Thỏ. Cái gì của Thỏ chúng cũng bảo là đẹp là đáng yêu. Còn Nhím thì chúng chê quá chừng. Thỏ cũng nhân cơ hội ấy, xui bạn bè xa lánh Nhím con. Trong lớp Nhím chẳng có bạn bè gì ráo, mà Nhím cũng kì, chẳng thèm cải thiện quan hệ với bạn bè gì hết, cứ thế sống lầm lũi và cô độc (Thương cho Nhím quá đi!).

Bữa nọ, trong lớp tổ chức đi chơi dã ngoại ở khu rừng bên kia. Nhím cũng muốn đi lắm, nhưng quy định là phải cùng một bạn khác làm thành một nhóm mà Nhím thì không tìm được ai chịu chung nhóm với mình. Đang buồn thì anh Sư Tử bảo rủ: "Mày đi chung với tao ha". Lạ lắm nha, trước giờ Sư Tử cũng chẳng mấy khi nói chuyện cùng Nhím nữa là đi chung. Trên đường đi , Nhím mới vỡ lẽ ra là anh Sư Tử thích Thỏ, biết Nhím gần nhà Thỏ nên đi chung thăm dò. Buồn ghê! Tự nhiên đi với mình toàn hỏi chuyện người ta, hỏi ngay người mình ghét là Thỏ chứ!

Sư Tử hỏi:

- Nhím nè, mày gần nhà Thỏ, nói tao nghe coi nhà Thỏ có bao nhiêu người?

Nhím trả lời nhát gừng:

- Cũng đông lắm.

Sư Tử hỏi tiếp:

- Ai trong nhà cũng trắng trắng tròn tròn như Thỏ hết hả?

Nhím buông lửng:

- Ừ.

Thấy Nhím chẳng muốn trả lời, Sư Tử đâm bực gầm lên:

- Mày mà im im như thế tao nhai đầu mày bây giờ, tin không?

Nhím nhìn Sư Tử thờ ơ:

- Nhai đi, nhai xong vĩnh viễn chẳng còn nhai cái gì được luôn!

Sư Tử mới tằng hắng:

- Ờ há! Mày trông ghê chết, cho chả ai thèm, ta chỉ thèm cô nàng Thỏ bạn mày thôi!

Nghe nói tự dưng Nhím linh cảm có gì đó không ổn nhưng lại nghĩ chưa ra là không ổn việc gì. Đến buổi cắm trại, moị người tập hợp lại với nhau, Sư Tử tỏ vẻ mình vừa to con vừa đẹp trai, hăng hái giúp mấy bạn gái , được cô cho điểm cộng quá trời. Còn Nhím, cũng muốn phụ bạn bè lắm. Mới ngỏ ý giúp, bạn Gấu đã hăng haí bứt trên ngươì Nhím mấy gai lưng để làm đinh đóng lều dựng trại. Tuy đau lắm, nhưng lần đầu thấy bạn bè hớn hở với mình, Nhím ngây thơ nghĩ họ chắc sẽ không xa lánh mình nữa. Thế là bắt chước bạn Gấu, các bạn khác cũng xúm lại đến bứt gai lưng của Nhím. Lưng Nhím bây giờ Tím bầm và hoen máu, bạn Đà Điểu thấy thế còn bảo:

- Giúp tụi mình đi hen, ngày mai bạn không còn gai lưng, bạn sẽ đáng yêu hơn cho mà xem.

Nhân lúc các bạn đang loay hoay bên Nhím lấy gai làm đinh dựng trại, Sư Tử mon men đến gần Thỏ nói rằng:

- Thỏ ơi Thỏ à! Thỏ dễ thương quá à! Sư Tử thích… thích Thỏ lắm!

Thỏ ta nghe thấy Sư Tử đẹp trai phong độ khen, mắc cỡ đỏ mặt ấp úng:

- Sao tự nhiên khen vậy à! Ngại ghê à nghen!

Sư Tử dụ dỗ:

- Thỏ mệt chưa? Khát nước hông? Theo mình ra suối mình lấy nước cho uống nhen!

Thỏ lưỡng lự:

- Hay Sư Tử mang nước vào đây cũng được mà…

Sư Tử ngon ngọt :

- Trời ơi! Ra đó cảnh đẹp lắm, hai đứa mình sẵn chụp một tấm hình làm kỉ niệm nữa. Sư Tử muốn có tấm hình của Thỏ, để những khi không đi học , nhìn hình sẽ bớt nhớ Thỏ hơn.

Nghe khoái quá, nhưng mà cũng phải e lệ chút, Thỏ mới thẹn thùng nói:

- Thiệt hôn vậy? Ừm, mình đi ra đó chụp hình đi.

Vừa đến chổ bờ suối, đang mon men gần suối uống nước, Sư Tử nhìn Thỏ mà nuốt nước miếng cái “ực”, giọng hạ xuống nho nhỏ như thầm thì:

- Thỏ ơi, Thỏ trắng nè, lông Thỏ mịn nè, mắt Thỏ to nè, Thỏ mập mạp dễ thương nè! Sư tử muốn ăn thịt Thỏ quá đi.

Hình như Thỏ có nghe, hình như thấy sợ, cũng đề phòng… nên nhờ vậy mà nhảy loi choi tránh được cú vờn của Sư Tử. Nhưng mà móng vuốt Sư Tử cũng cào mấy đường quanh bụng Thỏ, máu rỉ ra đau dễ sợ luôn. Thỏ khóc.

Phần Nhím, sau khi bị các bạn vặt gai lưng, đau và thấy kiệt sức quá, Nhím lê thân ra suối định nhìm xem lưng mình thế nào, và uống chút nước cho khoẻ. Vừa đến nghe Thỏ khóc, thấy máu Thỏ đỏ cả vùng lông bụng, Sư Tử thì nhìn Nhím vẻ giễu cợt:

- Sao ra đây chi? Ra nhìn ta ăn thịt người mà ngươi ghét nè! Thích không?

Nhím im lặng, Sư Tử tiếp:

- Hề hề, ta đang giúp ngươi đây này. Cái ả thỏ đỏng đảnh này, thịt cho rồi chớ điệu đà thấy ớn luôn à. Xấu mà chảnh dễ sợ!

Lúc này Nhím kiệt sức lắm rồi, nhưng Nhím không thể để cho Sư Tử "ăn" Thỏ được. Nói gì chớ, hông ưa nhau thôi nhưng cũng là bạn học mà. Nhím cố hết sức nói, giọng thều thào thấy thương luôn:

- Bạn Sư Tử nè, bạn đi mau đi! Thỏ nó dòm coi ngon lành vậy chớ thịt nó dở òm à. Chẳng chịu tập thể dục, người cứ bủng ra, ngon lành gì đâu. Mà, cô giáo và các bạn kia sắp ra suối rồi đó. Cô mà biết bạn như vầy, cô đuổi học và mách với ba mẹ bạn đấy! Bạn đi nhanh đi!

Nghe Nhím nói, Sư Tử giật mình, thấy Thỏ dòm ngon lành quá xá nên định "làm ẩu", quên ráo chọi mọi chuyện, giờ nghĩ lại đúng là hổng ổn thiệt rồi. Nhất là, nghĩ đến ba của mình, Sư Tử rùng mình rồi lảng mất vào rừng. Phần Thỏ nãy giờ sợ chết khiếp đi được, máu lại chảy quá chừng nên bóng Sư Tử vừa mất hút là gục xuống muốn xỉu luôn. Nhím ráng lê mình lại gần ý chừng để cõng thỏ lên lưng, Thỏ giãy nãy:

- Lưng bạn gai thế kia, muốn cho tôi lủng bụng luôn hả?

Nhím buồn bã nói:

- Bạn cứ leo lên đi, lưng tôi bây giờ hết gai rồi, vì các bạn trong lớp xin chúng mất rồi.

Thỏ bây giờ nhìn Nhím, đúng là trên lưng mất đi một nhúm gai, giờ nhìn Nhím xấu kinh dị và ghê ghê sao ấy. Thỏ miễn cưỡng leo lên lưng Nhím cho Nhím cõng về. Nhím cõng đến chổ lớp cắm trại thì chẳng thấy mọi người đâu, nhìn tờ giấy bên tảng đá, cô giáo cùng các bạn tưởng Nhím và Thỏ đi lạc nên đổ xô đi tìm hết rồi. Lo thật, bạn Thỏ đang bị thương, nếu không chăm sóc bạn ấy chết mất. Nhím sợ quá đành vác bạn Thỏ về nhà là chắc ăn nhất. Nằm trên lưng bạn Nhím, Thỏ thấy lưng Nhím đang sưng lên, nhưng Thỏ nghĩ nhờ vết sưng nên nằm lên thấy êm ái lắm. Thỏ vô tâm thật. Còn Nhím vêt sưng bị Thỏ đè lên, đau thốn đến tận tim. Nhím cắn răng ráng cõng Thỏ về đến nhà Thỏ. Thấy con mình máu me quá chừng, ba mẹ Thỏ nhìn Nhím mà hằn học, chẳng thèm hỏi han gì thêm đã mắng Nhím rằng lưng đầy gai nhọn thế kia cõng con họ thì làm sao mà không đâm lủng bụng Thỏ, làm sao mà máu không chảy. Tội nghiệp Nhím vừa đau, vừa có lòng tốt mà lại bị mắng oan… lòng buồn quá chừng. Nhím chẳng nói lời nào thêm nữa, chỉ cuối chào ba mẹ Thỏ rồi về nhà. Ráng bước vài bước về đến ngay trước cửa thì Nhím té xỉu. Nói gì thì nói chớ Nhím kiệt sức và đau đớn lắm rồi. Vậy mà chẳng hiểu sao, vẫn thấy Nhím cười mỉm mỉm trên môi thì phải… Hổng lẽ Nhím vui vì bữa nay được bạn bè đối xử tốt tốt, chơi với mình. Hay, Nhím vui vì giúp được Thỏ?

Sáng hôm sau Nhím không dậy được. Người Nhím nóng lạnh liên miên, sốt mất rồi. Mẹ và ba nhím nhìn thấy lưng con mình, nghe Nhím kể mà xót xa cho con quá thể. Họ nhìn sang nhà Thỏ thấy bạn bè đến thăm tấp nập, nhà Nhím kế bên mà chẳng ai thèm ghé. Sau khi Nhím hạ sốt, ba mẹ Nhím nói rằng Nhím đã làm việc tốt, ba mẹ sẽ vì Nhím mà chuyển đến nơi khác sống, cho Nhím được hạnh phúc hơn.

Gia đình Nhím chuyển nhà trong im lặng chẳng mấy ai biết, sáng ra ba Thỏ nhìn sang nhà Nhím thấy vắng hoe thì mới hay, nhưng hổng hiểu sao cả nhà Thỏ lại chẳng thấy vui vẻ mừng rỡ gì mấy, thấy còn buồn buồn chút nữa là.

Từ ngày Nhím chuyển nhà, không đi học, bạn bè ban đầu không ai để ý gì đến sự vắng mặt của Nhím (Thì bình thường có ai để ý gì đâu). Phần Sư Tử và Thỏ cũng không nhắc lại chuyện ở bờ suối hôm trước. Sư Tử không nói gì, nó chỉ lẳng lặng hằng ngày đến lớp và tự nhiên ngoan hẳn ra. Thỏ cũng chẳng dám nói với ai, mà có nói, chẳng lẽ lại bảo rằng bữa đó vì… mê trai đẹp nên bị dụ ra suối mà mém xíu là chết. Xấu hổ chết được đi. Bạn bè hỏi sao bị thương, Thỏ chỉ nói là sơ ý lao phải một cành cây nhọn. Dần dà mọi người cũng không để ý đến nữa.

Một hôm Sư Tử bỗng hỏi trong lớp có ai biết nhà Nhím không để đến thăm, cả lớp lúc đó mới ngạc nhiên, biết tin Nhím chẳng ở đây nữa. Sư Tử lắc đầu ngao ngán và nói:

- Tôi chẳng hiều các bạn, vặt hết gai lưng của Nhím thì nó sống làm sao nổi, nó cõng Thỏ về mà chẳng ai qua thăm nó bệnh. Các bạn quá đáng quá! Hôm đi cắm trại về, tôi kể cho ba tôi nghe về Nhím, ba đã mắng tôi nhiều lắm. Mấy ngày sau tôi theo ông đi vào rừng để ông chỉ cho tôi biết rằng, mỗi loài vật có một bản thể khác nhau, Không ai giống nhau. Khi mình thấy họ khác mình không có nghĩa là họ đáng ghét. Hình dáng bên ngoài không có tội tình gì, các bạn học chung với nhau mà lại xa lánh Nhím chỉ vì những gai lưng xấu xí ấy. Các bạn chẳng bao giờ thèm để ý xem Nhím nghĩ gì cả. Các bạn, và cả tôi nữa, vô tư quá đi. Vô tư đến là vô tâm.

Thỏ nhìn Sư Tử ngơ ngác như hiểu chuyện gì rồi bật khóc. Cả lớp cũng khóc theo.

Từ đấy về sau, không ai biết tin tức bạn Nhím. Thỏ và gia đình bạn ấy cũng chuyển nhà đi nơi khác, cũng chẳng ai biết Thỏ đã đi đâu… Nhưng có lẽ mọi người đều hiểu rằng, dù có đi đâu thì Thỏ vẫn mang trong lòng sự hối hận khó mà quên đi được.



o O o



Sự khác biệt giữa tất cả chúng ta đều có một ý nghĩa nào đó, vì thế đừng nên dùng chính sự khác biệt của người khác để làm tổn thương họ. Như thế, ta chỉ làm cho chính ta khác biệt hơn so với mọi người mà thôi!

Hãy cứ sống vô tư, với những tình cảm bạn bè hồn nhiên nhất. Nhưng bạn ơi, vô tư chứ đừng quá vô tâm, bạn nhé!
Read more…

Truyện mới